MPP2-610
Phân quyền sở hữu trong giao rừng cho cộng đồng ở Tây Nguyên
Tóm tắt:

Tây Nguyên có diện tích rừng lớn nhất cả nước. Đây là nguồn lực quan trọng cho phát triển của vùng. So với các vùng khác, Tây Nguyên có đặc trưng là rừng tự nhiên còn nhiều; khu vực nhà nước đang trực tiếp nắm giữ, quản lý một tỷ lệ rất lớn diện tích rừng. Trong khi cộng đồng dân cư, hộ gia đình chỉ được giao rất ít diện tích rừng và chủ yếu là rừng nghèo, chất lượng thấp. Trước yêu cầu của việc bảo vệ, phát triển rừng hướng đến đa mục tiêu, gắn kết các khía cạnh kinh tế, xã hội và môi trường sinh thái trong tổng thể phát triển. Các tỉnh Tây Nguyên đang nỗ lực thu hút sự tham gia của người dân địa phương vào bảo vệ, phát triển rừng thông qua thực hiện chính sách giao đất, giao rừng.

Trên cơ sở phân tích các quyền sở hữu tài sản rừng được phân bổ cho người dân trong các thí điểm giao rừng cho cộng đồng. Giao rừng cho cộng đồng có sự phù hợp với yêu cầu, đặc trưng trong quản lý tài nguyên rừng, bối cảnh đặc thù của vùng, quan niệm của người dân về công bằng trong tiếp cận, dùng chung tài nguyên rừng. Mô hình này tỏ ra có ưu thế về mặt bảo vệ rừng so với giao rừng riêng lẻ cho hộ gia đình, doanh nghiệp, tạo ra cơ chế tự quản, thu hút sự tham gia người dân địa phương vào các hoạt động quản lý, bảo vệ rừng trực tiếp và rộng rãi. Mặt khác, về phía quản lý nhà nước, giao rừng cho cộng đồng còn có những khoảng trống trong thực hiện kiểm soát, điều tiết đối với rừng giao cho cộng đồng khi nguồn lực của chủ thể còn hạn chế, vị trí pháp lý của cộng đồng chưa rõ, năng lực và cơ chế tổ chức thực thi bảo vệ, chăm sóc rừng chưa tạo độ tin cậy.

Vẫn còn tồn tại sự không thống nhất giữa nhà nước và các chủ thể tham gia liên quan đến các quyền hưởng lợi đối với rừng trao cho cộng đồng. Nhà nước xem việc giao rừng cho cộng đồng là bàn giao trách nhiệm quản lý nên phạm vi trao quyền hưởng lợi là hạn chế và không kèm theo cơ chế hỗ trợ hiệu quả sau giao rừng. Trong khi đó, người dân cần được hưởng lợi ích kinh tế, cải thiện thu nhập từ rừng được giao. Mâu thuẫn này dẫn đến sự ngần ngại của các cơ quan lâm nghiệp, chính quyền địa phương khi thực hiện giao rừng cho cộng đồng; cộng đồng bế tắc trong tìm kiếm sự hỗ trợ để quản lý, đầu tư vào rừng được giao.

Để các địa phương trong vùng mạnh dạn thực hiện giao và phát huy được những lợi thế, điểm mạnh của cộng đồng trong quản lý, bảo vệ rừng. Chính sách lâm nghiệp cần tập trung giải quyết hai điểm mấu chốt hiện nay là định hình vị trí cộng đồng, nguyên tắc ứng xử đối với rừng ở cấp địa phương trong hệ thống các chính sách quản lý lâm nghiệp của nhà nước và hình thành cơ chế huy động tài chính đáp ứng nhu cầu hưởng lợi trước mắt cho cộng đồng.

Loại:
Luận văn MPP
Ngôn ngữ:
Tiếng Việt
Ngày:
02/07/2012
Số trang:
88
Tác giả:
Nguyễn Thị Thu Trang
/   
/   

    


Đào tạo và nghiên cứu chính sách công tại Việt Nam

232/6 Võ Thị Sáu, Quận 3, TP. HCM. ĐT: (84-28) 3932-5103   Fax: (84-28) 3932-5104

© 1995-2018 Khoa Chính sách Công và Quản lý Fulbright. Cam kết bảo mật  |  Cam kết về tính đa dạng  |  Chi tiết pháp lý |  Góp ý